Vết thương bất lực
(bài này được lấy từ Minh Biện)
Để cho Minh Biện có nhiều tiếng nói, xin được chia sẻ một suy nghĩ khác về sự kiện Trường Sa, Hoàng Sa.
Những ngày này người ta cảm nhận được không khí yêu nước trên thế giới ảo (internet). Tôi không ở Việt Nam nhưng có lẽ không khí ngoài đời cũng không kém phần sôi sục. Tuy vậy hẳn sẽ có người hào hùng phấn trấn đi biểu tình, và có người hỏi biểu tình làm gì, có thay đổi gì được thế cuộc?
Tôi không nghĩ sẽ có chiến tranh, hay Trung Quốc sẽ xin lỗi Việt Nam, tôi không nghĩ sẽ có tòa án quốc tế phân giải buộc Trung Quốc trả lại Hoàng Sa và tôi không nghĩ trong tương lai gần sẽ có nhiều điều thay đổi trên Biển Đông. Vậy biểu tình, giận dữ rồi sẽ tạm lắng, người dân cũng phải trở lại với cuộc sống đời thường cũng như trước đây từ năm 1974 người ta cũng từng sống mà biết rằng Hoàng Sa đã bị Trung Quốc chiếm. Tuy nhiên người Việt Nam sẽ mang theo cùng cuộc sống của mình những vết thương mà người hàng xóm giàu có to lớn gây nên, như những vết thương mà họ đã gây ra cho những người hàng xóm nhỏ bé khác như Mông Cổ, dân tộc Uyghur, Tibet hay Đài Loan…
Và vết thương ta mang theo sẽ không hành hạ nếu như trên đài truyền hình nhà nước không liên tục trình chiếu phim dã sử Trung Quốc, thanh thiếu niên Việt Nam am hiểu lịch sử Trung Quốc, văn học Tam Quốc Chí hơn lịch sử và văn học Việt Nam. Người ta sẽ thấy dễ chịu hơn nếu không còn nghe đến chuyện các cô gái Việt Nam lấy chồng Đài Loan và bị hành hạ cả về thể xác lẫn tâm hồn. Vết thương sẽ bớt đau hơn nếu người dân Việt Nam đi du lịch, choáng ngợp bởi Bắc Kinh, Thượng Hải và quay lại Việt Nam tủi thân vì bị tắc và ngửi khói xe máy giữa đường phố Hà Nội, TPHCM. Vết thương sẽ bớt đau nếu các bậc cha mẹ gửi con cho người Việt Nam mà không sợ các cô dạy trẻ làm đau con mình, hay có người thân nằm trong bệnh viện trong nước mà không phải rớt nước mắt vì bệnh viện chật chội bẩn thỉu, phải liên tục đưa tiền cho bác sỹ, y tá, và nhìn thấy những bệnh nhân nghèo biết bị bệnh mà phải ngậm ngùi xách túi về quê. Vết thương của lòng tự hào cũng sẽ được xoa dịu nếu như không phải bạn trẻ nào tốt nghiệp cấp 3 cũng mơ ước đi du học nước ngoài bởi vì các giáo sư trong nước không đủ trình độ, hoặc không có thời gian dạy vì phải bận đi kiếm tiền….
Hoàng Sa, Trường Sa sẽ là một vết thương về sự bất lực của cộng đồng với ngoại bang, nhưng còn bao nhiêu vết thương trong nước mà người Việt có thể tự chữa lành cho nhau, chẳng nhẽ ta chỉ biết than phiền và bất lực?
Cập nhật: Phản ứng của Trung Quốc trước vụ biểu tình, đọc ở đây, đây, bản tiếng Trung ở đây
Hành động rồi!
Tin từ diễn đàn Hoàng Sa :
Gần 600 sinh viên học sinh và đồng bào đã có mặt tại sứ quán Trung Quốc biểu tình phản đối Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa
Vào Lúc 8 giờ sáng ngày chủ Nhật 12 tháng 9, cả trăm sinh viên , học sinh đã kéo về Đại Sứ quán Trung Quốc Tại số 46 Hoàng Diệu , Hà Nội để phản đối Trung Quốc xâm lăng 2 quần đảo Hoàng Sa & Trường Sa của Việt Nam . Công An CS đã có mặt nhưng làm ngơ cho cuộc biểu tình xảy ra . Nhiều xe công an đang đậu tại đường Điện Biên Phủ ngay sát ngay phía sau Vườn Hoa Hoàng Diệu đối diện với Đại Sứ Quán Trung Quốc .Cho tới lúc 9 giò sáng , đồng bào đã kéo tới đây ngày càng đông lên gần 500 người để yểm trợ cho sinh viên học sinh đang có mặt nơi đây . Trên vườn hoa các sinh viên đã hô to khẩu hiệu “đã đảo TQ chiếm lĩnh HS & TS” , một số lớn la to khẩu hiệu như “Trường Sa & Hoàng Sa là của …” “Mọi người khác đồng thanh la lên “Việt Nam … Việt Nam” . “Nhân Dân VN … Bảo Vệ Tổ Quốc” và “Việt Nam Muôn Năm …” “”Đả đảo TQ xâm lược …” “Dậy mà đi …Hỡi đồng bào ơi …” “Thanh niên VN … Bảo Vệ Tổ Quốc …” “Chúng tôi sẵn sàng … Bảo vệ VN”
Vào lúc khoảng 10 giờ Đồng Bào và sinh viên đã tràn ra đường, con số biểu tình lúc nầy lên trên gần 600 người đang bước tới gần sát chân tường của Đại Sứ Quán Trung Quốc. Thấy biểu tình có thể lan rộng lớn hơn nên đại diện Công An đã ra thông báo kêu gọi mọi người hãy giải tán .







(hình của diễn đàn Hoàng Sa)

