Chuyện chưa kể (16/12/2007)
(Bài này được lấy từ đây)
Sáng hôm qua (16/12), có năm thầy bói uống cà phê trong một quán cóc ven hồ Tây. Chuyện gái gú đang xôm, chợt có thằng đánh giày đi qua nói mỉa:
- Thanh niên thành phố chúng nó đang biểu tình ầm ầm phản đối Trung Quốc. Các thầy sao còn ngồi đây, sao không ra gieo thử một quẻ xem vận nước hên xui thế nào.
Bấy giờ năm thầy mới ngớ ra. Mụ nạ dòng ngồi bàn bên hỏi:
- Nhưng biểu tình là cái làm sao?
Lại nói về xuất thân của năm thầy trước đã: thấy thứ nhất, nguyên là công an tuột xích; thầy thứ hai, nguyên là chân điếu đóm trong CLB chim, cây, cá cảnh của mấy cụ lão thành; thầy thứ ba, nguyên là báo cáo viên trường chính trị; thầy thứ tư là bố đẻ của bạn thân Việt dart; thấy thứ năm vốn là một tiều phu đốn củi, vừa trở về Hà Nội sau 50 năm làm bạn thần rừng.
- Hừm, biểu tình là việc một số đối tượng vô công rỗi nghề bị các thế lực phản cách mạng thù địch kích động, tụ tập đông người khi chưa được phép, gây mất an ninh trật tự – thấy thứ nhất đáp lời mụ nạ dòng.
Thấy nói vừa dứt, thấy thứ hai đã bật dậy ngay, phản đối:
- Đệ nói vậy nghe không có thấu. Biểu tình chính là bà đỡ của cách mạng nước ta. Các đệ cứ về mượn sách sử của các cháu nhà mở ra đọc lại, không có các cuộc biểu tình bị dìm trong biểu máu thời kỳ Xô viết Nghệ Tĩnh 30 – 31, không có các cuộc tuần hành thời kỳ Mặt trận bình dân 36 – 39 thì làm sao có Cách mạng Tháng Tám long trời lở đất. Rồi thì không có các “cuộc tụ tập đông người” phản chiến của học sinh, sinh viên miền Nam, của nhân dân tiến bộ Mỹ và thế giới yêu chuộng hoà bình, thì làm sao ngày 30 tháng Tư đến sớm.
Mụ nạ dòng ngồi bên vừa định gật gù, thầy thứ ba đã phán:
- Ặc ặc. Huynh thật không hiểu thời thế. Năm xưa khi cách mạng chưa thành ta mới cần biểu tình, bây giờ cách mạng thành rồi, ta không cần nữa. Ví thử, hôm nay chúng nó biểu tình chính đáng phản đối Trung Quốc, đòi trả Hoàng Sa, Trường Sa, nhưng ngày mai, quen nếp chúng nó lại biểu tình đòi tăng học bổng, cắt học phí, rồi thì yêu sách này, yêu sách nọ, nhà nước biết tính làm sao. Nước Pháp mắt xanh mũi lõ còn đau khổ vì văn hoá biểu tình, huống hồ chi ta. Ặc ặc, không nên cho chúng nó cơ hội tạo ra tiền lệ xấu, việc nhà nước cứ để nhà nước lo.
Bấy giờ thầy thứ tư mới đứng lên “chém gió”:
- Bác chỉ toàn chính trị hoá chuyện dân sự. Bác có muốn thanh niên chơi ma tuý, cờ bạc, rượu chè không? Bác có muốn thanh niên đóng phim tươi mát, đua xe chí tử không? Tất nhiên là không, thế thì cứ để chúng nó đi bộ biểu tình cho lành mạnh. Vả lại bây giờ, U23 thua bác có buồn không? lạm phát tăng hai con số bác có lo không? sập cầu, lở đá, tai nạn giao thông, tham ô, tham nhũng bác có xót không? Thế thì cứ để chúng nó chửi nhau với thằng hàng xóm, còn hơn để chúng nó phiền não việc nhà. Hic, Hic…
Thấy thứ năm chiêu xong ngụm cà phê, rít một bi thuốc lào, phả khói khoan khoái, nói:
- Em ở rừng mới về, ngẩn ngẩn, ngơ ngơ, nhưng thấy biểu tình cũng là việc tốt lành. Thể hiện thanh niên đang quan tâm đến việc nước, không như nhiều báo chê trách là họ chỉ thực dụng, mải chơi. Con gà, con chó thấy người lạ vào còn kêu toang toác, đâu đợi chủ sai mới kêu. Ví mà chúng không kêu, chắc chắn là chúng đang ốm…
Thôi! Thôi! Thôi! Các bác mỗi người một ý, em kiếu các bác. Đúng là thấy bói xem voi – mụ nạ dòng vỗ mông quầy quậy, súc miệng nhổ đánh toẹt một bãi.


